Nghi án ngôi mộ đá cổ ngoại thành Bắc Kinh

Thông tin chi tiết

Quan Phụng Linh bước chân vội vã trên hè phố, ngày hôm này cô đã đi làm trễ hơn 10 phút. Do cô đã bị lỡ chuyến xe buýt 7 giờ 45 hàng ngày cô thường đi gần nhà. Vừa bước đến phòng làm việc cô đã nghe được tiếng quản lý Trương với giọng điệu vô cùng mừng rỡ:

– Quan tiểu thư cô đã đến đây rồi! Nhanh đến gặp giám độc. Giám đốc đang cho tìm cô hình như có chuyện gấp đó, nhắc tôi khi cô đến bảo lên phòng gặp Sếp ngay!

Phụng Linh vừa đặt chiếc túi xách lên trên bàn làm việc, tiến đến gần bàn quản lý Trương đầu hơi cúi xuống hỏi nhỏ, với giọng điệu có một chút lo lắng.

– Có chuyện gì đã xảy ra ạ thưa Trương quản lý?

– Tôi cũng không rõ lắm, chỉ biết được Giám đốc cho gọi cô đến văn phòng gấp.

Ông quản lý trả lời mà không ngẩng đầu lên nhìn cô, vì ông ấy đang bận viết lên một tệp hồ sơ.

Phụng Linh trở lại bàn làm việc lấy trong túi ra bộ trang điểm ngó qua hình dáng của mình lúc này trước khi đi đến phòng của giám đốc. Vừa bước đến trước của phòng cô đã do dự mấy khoảng vài giây sau đó mới dám đưa tay lên gõ nhẹ lên cánh cửa. Một tiếng nói từ trong phòng vẳng ra:

– Mời vào!

Phụng Linh mở cửa tiến vào trong phòng. Cô nhìn thấy giám đốc của mình đang ngồi tiếp khách tại bộ sa lông đặt ở phía cuối căn phòng. Vừa thấy cô đến ông ấy có vẻ mừng và đưa tay ra gọi cô.

– Quan tiểu thư! Cô  lại đây!

Sau đó ông ta nhanh chóng giới thiệu:

– Cô Quan! Đây là Dương tiến sĩ cùng với phu nhân của ông ấy mới từ Hoa Kỳ về Bắc Kinh thăm lại quê hương! Giới thiệu với ông bà, còn đây là cô Quan một người đã tốt nghiệp khoa sử tại trường Đại Học Bắc Kinh, cô ấy có bằng hướng dẫ viên du lịch loại tốt, thông thọa cả hai ngôn ngữ Anh và Pháp. Chúng tôi hy vọng ông và phu nhân sẽ hài lòng khi được làm việc cùng cô Quan trong chuyến thăm quê lần này.

Quan Phụng Linh nở một nụ cười thật tươi, cúi đầu chào:

– Tôi rất hân hạnh được phục vụ Dương tiến sĩ cùng phu nhân trong chuyến thăm quê lần này, cảm ơn giám đốc đã khen ngợi và giới thiệu.

Dương tiến sĩ cùng với phu nhần nhìn Linh Phụng với một ánh mắt đầy thiện cảm, hai người tỏ ý hài lòng. Dương tiến sẽ khẽ hắng giọng và lên tiếng, giọng ông khá trầm ấm, cách nói chậm rãi từ tốn. Tuy nhiên, có lẽ ông ấy đã xa quê lâu năm hoặc được sinh ra tại nước ngoài chính vì thế tiếng Bắc Kinh của ông ấy hơi lơ lớ khó nghe.

– Chúng tôi về thăm quê lần này là muốn đi thăm lại quê hương cùng một số di tích lịch sử, mong rằng Quan tiểu thư sẽ vui lòng hướng dẫn và giúp đỡ chúng tôi.

– Tôi sẽ cố gắng hết sức mình để phục vụ ông bà!

Quan Phụng Linh vừa dứt lời, giám đốc công ty đã đỡ lời giúp nàng:

– Dương tiến sĩ đã có nhã ý dành cho công ty chúng tôi vinh dự được phục vụ toàn bộ chuyến du lịch này. Công ty chúng tôi sẽ dành mọi lựa chọn tốt nhất để phục vụ chuyến thăm quan của ông và phu nhân. Tất cả mọi việc cô Quan đây sẽ thay công ty để chăm sóc ông bà Dương. Tôi mong cô sẽ hoàn thnafh công việc một cách tốt nhất. Công ty cũng như ông bà Dương đây sẽ không quyên công sức của cô đây.

Sau đó giám đốc quay sang phía ông bà Dương nói tiếp:

– Cô Quan đây sinh trưởng tại Bắc Kinh, được ăn học và trưởng thành cũng tại đây nên hiểu biết rất nhiều về thành phố này. Xin ông bà Dương yên tâm!

Phụng Linh lễ phép hỏi ông bà Dương:

– Thưa ông bà Dương, vậy từ khi nào thì chúng ta sẽ bắt đầu chuyến thăm quan? Tôi sẽ gửi ngay đến cho ông bà một lịch trình cụ thể cho toàn bộ cuộc hành trình lần này ạ?

Dương tiến sĩ quay sang nhìn phu nhân hội ý:

– Chúng ta nên nghỉ ngơi thêm một ngày và cũng cần đi mua sắm thêm một ít vật dụng cần thiết cho chuyến đi, em nghĩ sao?

– Vâng!

Bà Dương trìu mến nói với chồng, Quan Phụng Linh vui vẻ tiếp lời bà Dương:

– Tôi có thể hướng dẫn ông bà đi mua sắm?

– Cám ơn cô Quan, chúng tôi có thể mua sắm tại trung tâm thương mại của khách sạn. Ngày mai chúng tôi sẽ bắt đầu, cô Quan cứ gửi lịch trình chuyến đi ở quầy lễ tân!

Những ngày tiếp sau đó Phụng Linh hướng dẫn ông bà Dương đi thăm tất cả những danh lam thắng cảnh cùng những di tích lịch sử tại Bắc Kinh như lịch trình đã định sẵn.

Tiến sĩ Dương cùng phu nhân tỏ ý rất vui vẻ và hào hứng mỗi khi nghe Quan Phụng Linh giải thích tỉ mỉ, ường tận chi tiết, giai thoại về những nơi họ đến cùng những biến động thăng trầm trong lịch sử qua từng giai đoạn, qua từng năm tháng, từng triều đại…

Tuy nhiên, có một điều khá khác thường mỗi khi Quan Phụng Linh nói về những biến động lịch sử tại Bắc Kinh đặc biệt là vào những năm cuối cùng của triều đại Nhà Minh cũng như những biến động khi nhà vua Mạn xưng đế hiệu ở Trung Nguyên. Ánh mắt của ông có vẻ tò mò và đầy kích động mang nhiều nét trầm tư và buồn bã. Như biều cảm của một người đang cố tìm hiều về một kỹ ức nào đó xa xưa. Ông dương lặng lẽ khi nghe cô nói, thi thoảng lại nhíu đôi longo mày rậm phía sau cặp kính trắng với vẻ suy nghĩ, băn khoăn. Phu nhân lại có những biểu cảm trái ngước hoàn toàn với Dương tiến sĩ, bà rất cỏi mở và vui vẻ, luôn đặt ra những câu hỏi về những điều mắt thấy tai nghe trong những lời giải thích thú vị.

mau-mo-da-co

Mới đầu Quan Phụng Linh chỉ cho rằng thái độ ấy của ông Dương cũng chỉ giống với nhiều nhà trí thức và nghiên cứu mà cô đã từng làm việc cùng trước đây. Họ luôn trầm tư, suy nghĩ và đắn đo trước việc cất tiếng nói về những điều mới mẻ mà họ được nghe thấy. Nhưng đến buổi chiều vào ngày thứ ba khi cả ba chúng tôi đang đi trên đường từ Sơn Hải Quan về Bắc Kinh khi đi qua những khu lăng mộ đá cổ xưa với niên đâị lên đến hàng trăm năm thì ông Dương bất ngờ lên tiếng hỏi cô với hơn 10 phút lặng yên nhìn ngắm di tích cổ trên đoạn đường xe đã đi qua.

– Cô Quan Phụng Linh đây đã ở Bắc Kinh đã lâu, cô có từng nghe đến hai ngôi mộ đá cổ nằm ở ngoại thành Bắc Kinh có tên Uyên Ương mộ hay không?

Quan Phụng Linh không giấu nổi sự tò mò và ngạc nhiên, cô reo lên như một đứa trẻ mừng vui khi vừa khám phá ra một điều gì đó mới lạ:

– Uyên Ương mộ! Cái tên nghe thật thú vị và lãng mạn quá! Mộ cổ nằm ở ngoại thành Bắc Kinh có rất nhiều nhưng tôi chưa hề nghe đến hai ngôi mộ mà ông vừa mới nhắc tới! Dương tiến sĩ có thể nói rõ hơn được không, có thể tôi sẽ tìm ra được.

Dương tiến sĩ trầm ngẫm một hồi lâu, như ông đang cố nhớ thêm những điểm đặc biệt về hai ngôi mộ cổ rồi sau đó mới chậm rãi nói:

– Uyên Ương Mộ nằm về phía nam kinh thành Bắc Kinh ngày xưa, nằm trên lưng chừng một ngọn đồi thông. Hai phần mộ đá ấy bnằm cách đường lớn khoảng bốn dặm, phía sau là một ngôi chùa có tên Phụng Tiện Tự Thuận Trị nhà Mãn Thanh.

Quan Phụng Linh luôn cảm thấy thích thú qua những lời kể truyện từ ông Dương, cô cũng bắt đầu lẩm bẩm những chi tiết cùng những địa điểm mà cô vừa mới nghe được “…phía nam Bắc Kinh…nằm trên đồi thông…Phụng Tiên Tự…triều vua Thuận Trị…” từ những thông tin trên cô bắt đầu suy nghĩ. Trong quãng thời gian còn đi học cô đã từng có những chuyến du khảo dã ngoại cùng các bạn trong trường đại học. Vùng này là một nơi khá quen thuộc với cô. Nghĩ đến chùa Phụng Tiên hình như cô đã từng đến đó nhưng Uyên Ương mộ thì đây quả là một cái tên khá lạ lẫm đối với cô. Quan Phụng Linh cố lục lọi trong trí nhớ của mình, gắn kết từ những điều mà cô biết. Dương tiến sĩ đưa đôi mắt nhìn về phía cô hướng dẫn viên với vẻ mặt hồi hộp. Cả hai người đều đưa đôi mắt với sự tò mò về phía cô. Quan Phụng Linh đang cắn môi im lặng chợt nói nhanh:

– Tôi nhớ ra rồi! Phía sau ngôi chùa Phụng Tiên Tự khoảng từ 500 đến 700m có hai phần mộ cổ nằm ngay cạnh nhau trên một ngọn đồi thông. Nhưng cả hai phần mộ đó theo những câu chuyện từ xa xưa kể lại thì có một vị Hoàng tử triều Mãn và một cô Công chúa út của Sùng Trinh Hoàng đế đã cầm gươm báu giết chết đại Công chúa và những người con gái khác của ông để khỏi bị quân Mãn Châu làm nhục rồi ngài tự vẫn ngay trong cung điện. Tuy nhiên một cung phi có mang bốn tháng đã thoát khỏi hoàng cung mang theo một giọt máu của Sùng Trinh Hoàng đế.

Thai nhi ấy chính là con gái ut của ngài. Sau này, khi lớn lên công chúa ấy gặp và thầm yêu một chàng hoàng tử thuộc triều Mãn. Khi cả hai mất đi được chon ngay cạnh gần nhau. Người dân quanh vùng ấy thường gọi là mộ ông Hoàng Mãn và bà chúa Hán. Tôi chỉ biết được câu chuyện như thế về hai ngôi lăng mộ bằng đá, không biết chúng có phải là hai ngôi mộ Uyên Ương mà Dương tiến sĩ nhắc đến hay không? Nếu ông cần biết thêm tôi sẽ tra cứu và trả lời sau.

Quan Phụng Linh do mải mê với chính câu chuyện cô kể mà không hề nhận thấy từng nét thay đổi trên gương mặt tiến sĩ Dương. Đôi mắt của ông đang như léo lên ánh mắt của sự hiếu kỳ, đôi môi ông run run như đang muốn nói điều gì đó, mồ hôi trên trán ông tuy rằng nhiệt độ hiện tại tại Bắc Kinh là từ 10 cho đến 15 độ C.

Ông Dương hồi hộp nói:

– Cô Quan đã từng đến viếng thăm hai ngôi mộ này?

– Trước đây khi tôi còn là sinh viên khoa Sử trường Đại học Bắc Kinh tôi có tham gia chuyến đi du khảo qua đấy và có ghé qua Phụng Tiên tự.

– Cô còn nhớ đường đi đến đó chứ?

– Vâng! Thưa tiến sĩ!

Quan Phụng Linh đưa mắt nhìn ông bà Dương như có ý dò hỏi:

– Ông bà có ý định đến tham hai phần mộ cổ này không?

Dương tiến sĩ quay sang phía vợ bắt đầu thuyết phục:

– Chúng ta nên đến tham quan nơi đây em ạ! Đây là một trong những khu di tích lịch sử ít người biết đến và cũng không có nằm trong danh mục các tour du lịch khác. Với lại, Phụng Tiên tự là một ngôi chùa cổ được rất nhiều dân chúng trong vùng chăm lui tới hương khói. Nghe thế, bà Dương trìu mến nói với chồng:

– Tùy anh tất cả thôi! Chuyến du lịch này là của anh, dành cho anh mà!

 

Ông Dương vui vẻ quay lại nói với Quan Phụng Linh:

– Chúng ta có thể đến đó vào ngày mai, được chứ cô Quan?

– Tất nhiên rồi! Thưa Dương tiến sĩ!

– Cô có thể sưu tầm thêm giúp tôi một số thông tin hay là một số câu chuyện kể lưu truyền trong dân gian có liên quan đến hai phần mộ bằng đá cổ này chứ!

Quan Phụng Linh hào hứng đáp lời tiến sĩ Dương:

– Vâng được chứ ạ! Đây là một phần trong công việc của tôi thưa Dương tiến sĩ! Ngày mai trước khi đi ông bà sẽ có bản phúc trình đầy đủ về lịch sử phần mộ cùng với những chuyện có liên quan đến.

Khi vừa mới đến Bắc Kinh, Quang Phụng Linh lập tức vào công việc tìm kiếm tất cả thông tin có liên quan đến hai ngôi mộ cổ nằm ngoại thành Bắc Kinh. Cô truy cập vào tất cả trang mạng trên máy để có thể tìm hiểu thêm thật nhiều thông tin liên quan, nhưng thông tin mới lạ có liên quan đến chuyến hành trình vào ngày mai. Càng tìm kiếm cô càng cảm thấy thú vị, với những điều mới mẻ đặc biệt là những câu chuyện dân gian liên quan đến hai phần mộ này. Với cô đây chính là những điều vô cùng bổ ích trong công việc của mình, rất cần thiết cho một hướng dẫn viên du lịch như cô.

Ngày hôm sau, họ bắt đầu khởi hành từ sáng sớm đế đến thăm hai ngôi mộ cổ thuộc ngoại thành Bắc Kinh. Trên đường đi, Quan Phụng Linh cùng bà Dương hào hưng với các cuộc trào chuyện có liên quan đến di tích lịch sử, Phong cảnh tại Bắc Kinh nhất là khi nói về những ngôi chùa. Dương tiến sĩ tỏ vẻ suy tư, suy nghĩ miên man đến một chuyện nào đó. Ông luôn lặng lẽ nhìn ngắm phong cảnh ở hai bên đường, chốc lát lại ngõ chiếc đồng hồ đeo trên tay của mình.

Sau 1 giờ đồng hồ chạy xe chiếc ô tô đã đưa cả ba người đến được ngôi chùa có tên Phụng Tiên tự, ngôi chùa nằm phía trên lưng chừng một ngọn đồi thông bạt ngàn. Họ gửi ô tô phía dưới chân đồi và theo bậc thang tiến lên chùa. Khi bà Dương đang lễ Phật. Quan Phụng Linh và ông Dương trờ chuyện ở ngoài sân. Nàng tỏ vẻ băn khoăn và lo âu:

 

– Từ chùa vào đến hai ngôi mộ cổ đó phải đi qua gần một dặm đường rừng. Chỉ có một con đường mòn nhỏ, ô tô thì không thể đi qua được, tôi chỉ e rằng ông bà sẽ vất vả!

Ông Dương xua tay mỉm cười:

– Cô Dương đừng quá bận tâm, chúng tôi vẫn đủ sức để có thể vượt qua được đoạn đường này mà! Chúng tôi sẽ xem đây như là một cuộc đi dã ngoại hay sưu khảo về một di tích lịch sử. Phu nhân nhà tôi rất khỏe, trước đây bà ấy từng là một vận động viên điền kinh khi còn là sinh viên tại Đại học Stanford. Còn tôi vẫn chơi thể thao với những môn đi bộ xa như thế này. Chúng tôi chỉ nhờ cô nói với chú tài xế mang dùm những vật dụng linh tinh trong chiếc ba lô màu xanh dương kia. Chúng tôi sẽ trả thêm tiền bồi dưỡng cho chú ấy!

– Ông Dương hãy yên tâm! Đây cũng là nhiệm vụ của chúng tôi mà!

Sau khi hỏi thăm từ các nhà sư trong chùa cặn kẽ đường đi, 4 người bắt đầu men theo lối mòn phía sau chùa để bắt đầu đi đến chỗ hai ngôi mộ cổ. Đường đi khá khó khăn phải vượt qua nhiều chỗ quanh co với những dốc đá vì theo đường chỉ dẫn hai ngôi mộ nằm ở bên kia của quả đồi. Họ thường phải xuyên qua những lối mòn đầy cỏ dại mọc um tùm ở cả hai bên còn đang ướt đẫm sương đêm lung linh trông thật đẹp và lạ mắt. Mùi nhựa thông thoang thoảng trong không khí ẩm cùng với cái lạnh của mùa xuân tạo nên một cảm giác dễ chịu đến lạ thường. Họ mất gần 2 giờ đồng hồ đi bộ mới đến nơi hai ngôi mộ ấy. Phụng Linh reo lên vì thích thú:

– Những ngôi mộ cổ kia rồi!

Bà Dương trầm trồ xuýt xoa:

– Ồ! Tôi không ngờ phong cảnh tại nơi đây đẹp quá so với tưởng tượng của tôi! Hai ngôi mộ lớn quá gần như lăng mộ vậy.

Người tài xế lặng lẽ bỏ chiếc ba lô đặt xuống bờ tường đá chạy quanh khu lăng mộ đá trong khi đó ông Dương lại đứng bất động trước cổng vào lăng một hồi lâu. Ông lặng lẽ ngắm nhìn toàn bộ khu lăng mộ, mắt rưng rưng khẽ lẩm bẩm trong miệng:

– Cuối cùng rồi ta cũng đã tìm được…Xin tạ ơn trời Phật, tổ tiên đã phù hộ!

Hãy like và shere nếu thấy bài viết hayShare on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterPin on PinterestShare on LinkedIn

Thẻ bài viết